Home Văn mẫu THCSVăn mẫu lớp 6 Hãy kể về người thầy giáo thương binh mà cả nhà em đều yêu mến.

Hãy kể về người thầy giáo thương binh mà cả nhà em đều yêu mến.

by Văn Mẫu
13 views

Hãy kể về người thầy giáo thương binh mà cả nhà em đều yêu mến.

Hướng dẫn

Trường đã 50 năm ngày thành lập trường, cả thầy và trò đều vô cùng nô nức, phấn khởi. Trong buổi lễ đã có rất nhiều thầy và trò cũ về tựu trường dự lễ . Hôm đó ngoài niềm vui về ngày thành lập trường, tôi còn có niềm vui vô cùng lớn lao, gặp lại người thầy mà tôi vô cùng kính yêu.

Chiều hôm ấy, tôi vừa ra khỏi cổng trường thì gặp thầy Nguyên, thầy chủ nhiệm dạy mẹ tôi thời chống Mĩ, và dạy tôi năm tôi học lớp 6. Thầy dạy môn toán và làm chủ nhiệm lớp 6. Thầy đã về hưu, hiện sống ở quê thầy, cách trường trên 40 km. Thầy nhận ra tôi trước. Thầy cất tiếng hỏi rất ấm áp:

– Em Vinh đấy à? Trông em lớn quá! Em còn nhớ thầy nữa không?…

Tôi sững người ra, nói ấp úng sau hai tiếng “thưa thầy” rồi nước mắt ứa ra. Hai thầy trò chuyện trò khá lâu, tôi vẫn muốn giữ chân thầy nhưng vì thầy đã tuổi cao mà phải đạp xe đường xa mệt. Thầy nắm vai tôi, nhẹ nhàng nói: “Em cho thầy gửi lời thăm sức khỏe cụ và bố …”.

Ngày thầy gắn duyên của mình với trường xã Bình Minh quê hương tôi có ba thôn: thôn Thượng, thôn Trung và thôn Hạ. Ngoài nghề nông, bà con xã tôi còn có nghề làm hương, làm mộc mĩ nghệ nổi tiếng trong vùng. Trường cấp II Bình Minh trước đây từng là niềm tự hào của bà con làng trên xóm dưới, một vùng quê giỏi làm ăn và hiếu học. Thầy Nguyên sau mấy năm dạy học ở Bình Minh đã đi bộ đội, đã chiến đấu ở chiến trường biên giới Tây – Nam. Thầy bị thương ở chân và bụng, bị mất cánh tay phải. Năm 1986, thầy trở lại trường. Ông tôi nói: “Việc thầy Nguyên trở lại trường Bình Minh xã ta là một việc làm rất tình nghĩa…”.

Xem thêm:  Hãy kể lại một vài mẩu chuyện mà em nhớ mãi

Tôi ra về nhưng bao kỉ niệm về thầy lại ùa về trong tôi. Sau ba năm gặp lại, thầy vẫn như xưa, dáng cao gầy, mắt hiền từ tươi sáng. Tóc có bạc thêm vẫn cắt ngắn. Bộ quần áo ka-ki màu thẫm, ống tay phải cài kim băng. Có lẽ là ngày lễ nên thầy đi giày vải còn mới. Vai trái khoác cái túi vải bạc màu, cái túi ngày xưa thầy vẫn đựng sách vở, tài liệu khi đến lớp. Vẫn chiếc Phượng Hoàng cũ ấy… Thầy vừa dắt xe vừa bước khoan thai. Vẫn phong cách, dáng vẻ ấy, chỉ có điều tóc thầy bạc nhiều hơn, thầy già đi hơn. Có lẽ những năm tháng vất vả với học trò khiến thầy hao tổn sức lực.

Loading...

Trước kia thầy là một chàng trai khòe mạnh, bình thường, nhưng đã cướp đi của người thanh niên ấy một cánh tay phải. Thầy chỉ còn một tay mà làm gì cũng nhanh và khéo léo. Trước khi về trường, ở trại thương binh, thầy đã khổ luyện viết, vẽ, làm việc bằng tay trái suốt hai năm. Dạy toán, thầy không dùng được thước, chỉ vẽ bằng tay mà đường nét thẳng tắp. Chữ thầy phê vào bài, vào vở , hay viết lên bảng, trông đều tăm tắp và rất đẹp.

Ở trường chúng tôi, từ trước đến nay không có chuyện học thêm, nhưng Thầy Nguyên mỗi tuần hai buổi, thầy đến với từng nhóm học sinh, chăm chút cho những em học yếu, những em học giỏi. Các vị phụ huynh coi thầy như người nhà. Các cụ già, các bác cán bộ về hưu rất quý trọng thầy thương binh của xã mình. Thầy vẫn đến thăm ông nội tôi mỗi tháng đôi lần khi thầy còn dạy học. Sau khi hai đứa con của thầy tốt nghiệp đại học, ra trường đi làm, số tiền trợ cấp thương tật, thầy dành lại làm phần thưởng cho những học sinh vượt khó học chăm, học giỏi.

Xem thêm:  Bài thơ Mưa Trần Đăng Khoa ngữ văn 6

Đối với tất cả các thầy cô giáo và học sinh chúng em, thầy Nguyên như một tấm gương sáng để cả trường chúng em phấn đấu, học theo. Thầy thi được bằng C tiếng Anh, rồi học tại chức, thầy tốt nghiệp đại học chuyên ngành tiếng Anh. Thầy dạy giỏi, rất thương học sinh, nhất là những em gặp khó khăn. Thầy vẫn nói với học sinh trong giờ học Đạo đức: “Thầy mồ côi bố. Nhà nghèo, nhờ mẹ thương mà học hành nên người. Đi dạy học, đi bộ đội mà được giáo dục trưởng thành”. Mấy năm liền, thầy là giáo viên giỏi cấp tỉnh, nhưng thầy vẫn sống giản dị, khiêm tốn. Ngày tôi thi học sinh giỏi Toán lớp 6 được giải Nhì toàn huyện, thầy tặng tôi quyển sổ tay rất đẹp với lời ghi: “Chúc em Vinh cố gắng, ngoan ngoãn và học giỏi, vươn lên!”. Tôi vẫn giữ quyển sổ ấy như một kỉ vật quý báu của một tấm lòng vàng.

Về nhà tối hôm ấy, tôi khoe chuyện gặp thầy Nguyên ở cổng trường và chuyển lời hỏi thăm của thầy tới ông nội và . trong bữa cơm, ông nhắc lại một vài kỉ niệm về thầy, rồi nói: “Sáng mai ông ra trường gặp thầy Nguyên và mời thầy vào nhà chơi”. Mẹ thì nói: “Ngày thầy đi bộ đội, cả lớp đều khóc. Thế mà đã 35 năm trôi qua. Chóng thật!”…

Nghĩ lại những kỉ niệm về thầy, lòng tôi cứ nghen lại, thầy đã có công sức quá lớn đối với bao trò chúng tôi, với gia đình tôi mà tôi chưa làm được gì để trả ơn thầy cả. Biết hứa gì, biết làm gì mới có thể đền đáp phần nào công ơn của thầy đây, chỉ có thể và rèn luyện thật tốt để đi tiếp quãng đường mà thầy đang di, góp phần vào sự nghiệp trồng người mà thây đã yêu quý.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về truyện sự tích Hồ Gươm

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Có thể bạn quan tâm

Leave a Comment