Kể về một cô giáo mà em quý mến

0
Loading...

Kể về một cô giáo mà em quý mến

Bài làm

Chuyến đò ngang chờ người qua sông, đến bên bờ thì mỗi người một ngả. Con đường của người thầy cũng chỉ dừng lại khi chúng ta cập bến tương lai, thời gian không còn ở bên nhau nhưng kỷ niệm lại là thứ khó có thể lãng quên nhất. Và những người đã chèo lái con thuyền đưa tôi đi sang sông, tôi quý mến nhất vẫn là cô Hạnh, giáo viên chủ nhiệm lớp 6 của tôi.

Cô Hạnh khi nhận lớp chúng tôi đã ngoài 60 tuổi, chỉ còn vài năm nữa là cô về hưu nhưng tấm lòng nhiệt thành của cô khiến chúng tôi chưa từng quên, đó là điều đã cảm động và để lại ấn tượng trong lòng chúng tôi nhất. Ấn tượng đầu tiên về cô chính là gương mặt phúc hậu, hiền từ, cô nói chuyện rất dí dỏm mặc dù tuổi của cô cách xa chúng tôi cả thế hệ. Gương mặt bầu bĩnh với mái tóc xoăn dài ngang vai, cô ăn mặc rất trẻ trung và duyên dáng. Cả người cô lúc nào cũng toát lên một sự tươi mát êm ái khiến cho bất cứ ai tiếp xúc đều thấy dễ chịu.

Cô Hạnh là giáo viên dạy môn Văn và môn Lịch sử cho chúng tôi. Bài giảng của cô rất độc đáo, không chỉ đơn thuần là những lý thuyết rập khuôn mà dẫn chứng, liên hệ với thực tế đều rất phong phú. Trong lớp học sáng trưng, những tia nắng ấm đầu thu hắt vào, những ý văn cô truyền đạt cho chúng tôi mượt mà và thấm nhuần những giá trị nhân văn, dẫn dắt học trò từ văn chương đến hiện thực cuộc sống. Bài giảng của cô cứ vang mãi trong những năm tháng học trò của tôi, đôi mắt chuyên chú, sự tức giận, tự hào, xót thương, đồng cảm, yêu mến đều được cô biểu lộ rõ. Sao mà những bài học tưởng chừng khô khan vì phải học thuộc quá nhiều qua lời dẫn dắt của cô lại in sâu và ý nghĩa đến thế.

Cô Hạnh không chỉ là một giáo viên tốt đối với chúng tôi, mà cô còn là một người với nhân cách tốt, tấm lòng bao dung nhân hậu còn cả sự nhiệt tình trong công việc, tận tình với cả đồng nghiệp. Các cô giáo, thầy giáo khác đến lớp dạy đều nói chúng tôi thật may mắn khi có một cô giáo chủ nhiệm với trái tim ấm áp và nhân hậu như vậy. Cô Hạnh rất xông xáo trong các hoạt động của trường, lên vùng cao làm từ thiện hay thăm viếng nghĩa trang liệt sĩ cô đều có mặt không quản nắng mưa. Và đợt tham quan cô có dẫn chúng tôi đi đến một trường kỹ năng sống dành cho các em thiếu nhi khiếm khuyết, chúng tôi được xem văn nghệ các em biểu diễn, tặng kẹo và gửi những món quà nhỏ như đồ quyên góp cho nhà trường. Đó là hoạt động vô cùng ý nghĩa mà chúng tôi được tham gia.

Loading...

Kể về một cô giáo mà em quý mến

Kể về một cô giáo mà em quý mến

Trong chuyến tham quan đó, tôi bị mệt ngồi ở chỗ nghỉ không đi leo núi được với các bạn, cô có lấy cho tôi chút thuốc ngồi nhìn tôi uống hết rồi mới đi, thật sự rất ấm lòng khi có người quan tâm đến mình như vậy. Lúc lớp leo xuống núi, có bạn bị trật chân, cô để mấy bạn ngồi lại chăm sóc còn cô xuống để lấy thuốc bôi, lúc trèo lên vì vũng nước mưa hôm trước vẫn còn và rất trơn nên cô cũng bị ngã. Nhìn cô khập khiễng leo lên đưa thuốc bôi cho bạn, còn cô cười bảo không đau lắm đâu cô bôi chút là được, bỗng nhiên thấy có cô dạy dỗ thật là hạnh phúc.

Quãng thời gian dạy chúng tôi, cô còn phải chăm sóc bố cô đang bị bệnh, mãi thời gian sau nghe các bác phụ huynh nói khi cô nghỉ tiết chúng tôi mới biết. Trước mắt chúng tôi, cô vẫn là giáo viên nhiệt huyết, ấm áp, nhưng khi trở về với gia đình, cô là một người con hiếu thuận, hết lòng vì gia đình. Chúng tôi thương cô rất nhiều, vì thế không ai bảo ai, đứa nào đứa nấy đều cố gắng chăm lo việc học, kỷ luật thật tốt để cô không phiền lòng.

Cô Hạnh thương học trò lắm, thứ gì tốt nhất cho học sinh là cô sẽ làm, cô cũng rất hiền, vì thế nhiều lúc cô mắng yêu chúng tôi, có đứa trêu cô “Cô ơi cô mắng to nữa lên chúng em không sợ đâu” sau đó là một trận cười ran. Thời học sinh nào chỉ có bạn bè mới có thể làm nên kỷ niệm với nhau đâu, có được sự dạy dỗ và cô đồng hành, thời học sinh của tôi lại càng đáng nhớ và đáng trân trọng hơn nhiều.

Trên con đường hướng tới tương lai, có lẽ tôi sẽ gặp gỡ được rất nhiều người đồng hành giúp đỡ mình, thế nhưng hình ảnh về người cô vui tính, hiền hậu và ấm áp ấy cứ mãi in hằn trong tâm trí tôi. Tôi rất mong một ngày nào đó khi đã lớn lên, trở về trường cũ thăm cô, tình cô trò sẽ vẫn luôn nồng đậm như trước và khi ấy tôi có thể trở thành sự hãnh diện của cô. Để có ai nhắc đến tôi, cô sẽ mừng lòng rằng tâm huyết của mình không uổng phí.

Tôi yêu mến, kính trọng cô Hạnh như một người mẹ thật sự, người đã hy sinh rất nhiều để rèn dũa cho chúng tôi một nhân cách tốt đẹp, học làm người trước khi học để thành tài. Tôi sẽ luôn ghi nhớ và tri ân công lao ấy của cô Hạnh, luôn nỗ lực để trở thành người có đạo đức như cô muốn.

Ngọc Huyền

Từ khóa tìm kiếm

  • làm bài văn hay lớp 6
Chia sẻ bài viết: