Kể về những đổi mới ở quê em hay nhất

0
Loading...

Kể về những đổi mới ở quê em

Bài làm

 Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào bé xíu, cả tuổi thơ là những ngày bắt ếch, thả diều, đạp xe khắp làng cùng đám nhóc nghịch ngợm phá phách, từng dấu vết ở quê hương khi ấy vẫn còn in ngần trong tâm trí em. Vậy mà mấy năm trôi qua, khi dần lớn lên, quê hương của em đã có nhiều đổi khác. Mọi thứ đều ít nhiều khoác lên diện mạo mới, tươi đẹp và hiện đại hơn nhưng dù thế nào em vẫn yêu quê hương của mình nhiều lắm.

Trở về trên con đường làng năm xưa, oto đi băng băng không bị sóc nẩy bởi những đám đất kết bẩn và bùn lầy như trước nữa. Con đường bê tông trải dài thẳng tắp, hàng cau cao vút đã mọc lên như chống cả một khoảng trời. Hai bên ruộng đầy những rau, hoa các loại và màu lúa vẫn chín ươm như thế. Dù con đường đã được bê tông hóa nhưng cái cảm giác về mùi đất ẩm, lúa chín và đàn bướm cải bay bay dưới nền trời xanh mượt không vết mây vẫn còn. Giờ đây, em bỗng thấy những chiếc xe gặt lúa tuốt lúa thật to, chúng tiện lợi hơn cái thời dùng máy đạp chân để tuốt từng chút thóc một, người dân quê em cũng nhờ vậy mà đỡ vất vả hơn nhiều. Rồi những chiếc máy xới đất cứ chạy ùn ùn trên những thuở ruộng mềm mại, chẳng còn đâu dáng vẻ các bác các chị cực nhọc cầm cuốc bổ từng nhát giữa trời nóng nực. Việc làm nông giờ hiện đại quá, cũng vì quê mình đang phát triển, đời sống được cao hơn.

Cổng làng kia cũng xây cao vút, đẹp đẽ với chữ chào mừng rắn rỏi, những bồn hoa trước cổng ủy ban thật bắt mắt. Còn cái bãi đất trống trải đầy cát khi xưa em hay lăn lộn chơi đồ cứu với đám trẻ con trong làng nữa, giờ đã xây thành một trường tiểu học với đủ các trò chơi trong sân như xích đu, cầu trượt, vòng xoay ngựa gỗ… Thật nhiều thứ khác quá, mà đẹp thật. Trường cấp hai với những cánh cửa rỉ sắt, mặt đất bụi bặm đã được xây lại sạch sẽ, sân trường lát gạch, còn chia ra từng khu phục vụ các nhu cầu thiết yếu của học sinh.

Cái ao nhỏ xinh hàng ngày trâu lội xuống tắm, đàn vịt bơi tung tăng cũng đã được quây bằng hàng rào có hoa xung quanh, không còn mùi hôi mỗi khi đi qua nữa mà chỉ còn màu nước xanh dịu, mát mẻ và sạch sẽ. Cái quán tạp hóa gần cái ao cũng chỉ toàn những thứ đồ ăn vặt mới lạ, tường không còn cũ kỹ mà được sơn lại đẹp lắm. Nhưng chẳng còn thấy cái chai nước khoáng màu xanh ngọt lịm xin tiền bà để mua, chẳng còn cái trò bốc thăm trúng thưởng hay cái kẹo vị cũ bóc vỏ có hình xăm… Đồ chơi cũng phong phú hơn, kiểu dáng cầu kỳ, thích mắt. Búp bê nhựa mỏng năm xưa giờ toàn là búp bê đóng trong hộp giấy với đủ kiểu quần áo giày dép, từng chiếc rổ cũng mới lạ chẳng còn màu đục đục cũ mèm.

Loading...

Kể về những đổi mới ở quê em hay nhất

Kể về những đổi mới ở quê em

Từng ngôi nhà mái ngói sáng dậy cứ 5 giờ là có ánh sáng lọt qua những chiếc xà ngang rọi xuống, hay mưa lấy chậu nhôm hứng nước tong tong rồi cả đám rúc vào chỗ khô cũng chẳng còn nữa. Những chiếc ngói cũ kỹ rêu phong bị gỡ đi, chỉ còn mái tôn hay trần bê tông không lo dột. Cái cửa gỗ hai cánh cài then nay được thay bằng cửa khóa, cái tường màu xanh đặc trưng ố vàng cũng đã khác xưa. Góc nhà chẳng còn để những bồ thóc chất đầy mà thay vào bàn uống nước bàn ăn. Còn cả những chiếc cốc mẻ vành đặt trên cái khay nhựa có lỗ để chảy nước cũng đều thay bằng loại cốc mới hình hài hoa mỹ và sang trọng hơn. Và cả cái quạt trần màu xanh khi xưa cũng chẳng còn thấy nữa rồi, quạt điện, quạt đá, điều hòa xua tan đi cơn nóng của miền quê oi ả, chẳng cần nằm xuống sàn cho bớt nóng nữa.

Hồi xưa cứ đi chơi tối, đều phải thủ sẵn cái đèn pin trong tay, lâu lâu đám trẻ chúng em lại dọa ma nhau, tiếng ếch nhái kêu ran và tiếng muỗi vo ve… Bây giờ đèn đường sáng choang, nhà nào cũng có điện, rồi tivi khắp nơi, tiếng nhạc, tiếng cười nói. Cả vùng quê yên bình đến vắng lặng khi xưa giờ đã trở thành một đô thị nhỏ nhộn nhịp. Có khi bước trên con đường làng vẫn thông lấy nhau ngoằn nghoèo như xưa, nhưng lại nhận thấy một cảm giác mới rằng quê em giờ này mang một dáng vẻ ngọt ngào, tươi mát hơn. Mọi người sống vui vẻ và hạnh phúc lắm. Trang phục cũ giờ đã không còn thấy nhiều, phần lớn chỉ ở các cụ già, những màu vải, kiểu dáng trên phố giờ cũng đã đầy khắp quê em. Người lớn đi tập thể dục từ sớm, duy trì thói quen đi chợ và kiểu sống cổ truyền nhưng quá trình hội nhập, phát triển chưa từng bị thụt lùi. Người quê họ sống dịu dàng tình cảm lắm, dù cuộc sống có hiện đại đổi mới đến đâu, quê em vẫn chỉ có những người chân chất mộc mạc, giỏi việc nước đảm việc nhà. Dường như mọi thứ có thể đổi thay nhưng cái đẹp tiềm tàng từ thuở trước chưa từng khác đi.

Quê em giờ đẹp quá, mới quá. Nhiều thứ đổi thay, rực rỡ và trìu mến hơn trước. Mặc dù những thứ tuổi thơ đã không còn tìm lại được nhưng vẫn thấy hân hoan trước diện mạo mới này. Hiện đại và sạch sẽ, luôn phấn đấu và tiến lên. Càng nhìn thấy càng cảm thấy thương yêu và trân trọng những đổi mới tích cực trong cuộc sống nơi quê em. Em luôn yêu và nhớ đến mảnh đất chôn rau cắt rốn này và luôn tự hào về những giá trị đổi mới mà quê hương đem lại cho con người cũng như đất nước.

 Ngọc Huyền

Chia sẻ bài viết: