Nêu cảm nghĩ của em về nụ cười của mẹ hay nhất

0

Đề bài: Nêu cảm nghĩ của em về nụ cười của mẹ

Bài làm

Mỗi người lại có những quan niệm riêng về cái đẹp. Theo quan niệm của em thì đẹp nhất chính là khi mỗi người nở nụ cười tươi tắn, hạnh phúc. Đối với em đó chính là nụ cười của mẹ.

Mỗi khi gặp chuyện phiền muộn nhưng nhớ đến nụ cười của mẹ khiến em cảm thấy có động lực hơn để cố gắng, cảm thấy trên cuộc đời này còn rất nhiều điều để làm, để cố gắng chứ không phải lúc để chán chường để u buồn hay than thở.

Mẹ của em không phải xinh đẹp bởi là một người hằng ngày tất bận công việc nặng nhọc, bởi làn da vốn xạm đen vì nắng gió. Nhưng dù cho công việc mệt nhọc đến đâu, vất vả đến mấy thì mỗi khi em đi học về mẹ đều chào đón em bằng nụ cười tươi tắn nhất có thể. Em còn nhớ nụ cười của mẹ mà em ấn tượng nhất đó chính là ngày đầu tiên em đi mẫu giáo năm em năm tuổi. Khi ấy là lần đầu tiên rời xa mẹ lâu đến vậy, nhìn ngôi trường, nhìn cô nhìn các bạn xung quanh lạ lẫm biết bao khiến em như muốn chạy về nhà ngay lập tức. Nhưng mẹ đã dịu dàng, dỗ dành an ủi em, và dành cho e nụ cười động viên để cho em có thể vững tin đối mặt với thử thách làm quen với môi trường mới. Khi ấy khiến em quên đi sợ sệt ban đầu và theo cô giáo vào lớp học. Khi tan học, được mẹ tới đón, thấy mẹ cười tươi, dang rộng vòng tay đón em khiến em cảm thấy tự hào hơn vì bản thân mình đã làm được điều mẹ mong muốn và tự hứa sẽ cố gắng hơn để có thể khiến mẹ vui vẻ, khiến mẹ luôn giữ được nụ cười trên môi.

Nêu cảm nghĩ của em về nụ cười của mẹ hay nhất

Biểu cảm về nụ cười của mẹ

loading...

Rồi khi em lớn hơn, mỗi khi đạt được điểm cao, được thành tích tốt thì điều đầu tiên em làm đó chính là về khoe mẹ. Bởi vì em mong muốn mẹ có thể vui vẻ sau những vất vả, cực nhọc của công việc. Có đôi khi bắt gặp mẹ buồn bã em cảm thấy mình càng phải cố gắng hơn nữa để mẹ có được niềm vui. Bởi có lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn, ngay đêm đó em cảm thấy rất hối hận và tự trách bản thân. Tuy nhiên em không đủ dũng cảm để xin lỗi mẹ ngay lúc ấy. Cho tới tận hôm sau khi thấy mẹ sau một đêm mất ngủ đã khiến em không thể kìm lòng mà chạy tới ôm chầm lấy mẹ, xin mẹ tha thứ. Bắt gặp nụ cười yếu ớt của mẹ và mẹ đã không mắng em mà còn khen ngợi em vì em biết lỗi và nhận lỗi khiến em càng thêm hổ thẹn. Cũng từ đó em tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ để mẹ buồn vì lỗi lầm của em nữa, cũng không bao giờ nói dối mẹ nữa.

Dù vẫn còn nhỏ nhưng em hiểu được rằng mẹ không chỉ lo lắng kiếm tiền, bận rộn công việc mà còn nhiều thứ chuyện phải lo khác nữa. Có những khi mẹ thấy mệt mỏi hay những lúc trái gió trở trời thì mẹ luôn cố gắng che giấu những nỗi buồn phiền, những mệt mỏi để cho con khỏi lo lắng. Những lúc thấy mẹ dù bệnh nhưng vẫn cố cười tươi khi thấy con khiến con cảm thấy rất xúc động và cảm thấy thương mẹ rất nhiều. Chính vì vậy con luôn cố gắng học tập không chỉ những kiến thức trên lớp mà học làm những công việc nhà để có thể đỡ đần mẹ. Nhớ ngày bé, ngày đầu tiên con loay hoay cầm chiếc chổi để quét nhà khiến mẹ phì cười vì dáng vẻ ngộ nghĩnh của con cho đến khi con cầm vững chiếc chổi và quét đúng cách thì mẹ đã cười và xoa đầu khen ngợi con. Cho đến nay mặc dù mới chỉ có thể làm giúp mẹ những việc vặt nhưng thấy được mẹ có thêm thời gian nghỉ ngơi khi ở nhà khiến em cảm thấy rất vui.

Càng lớn hơn thì càng có nhiều việc phải quan tâm, suy nghĩ. Cũng nhiều khi em cảm thấy chán nản nhưng mẹ luôn dõi theo và cổ vũ cho em vượt qua. Em cảm thấy rất hạnh phúc vì có mẹ ở bên. Mong rằng mẹ mãi vui vẻ, hạnh phúc. Với con mẹ mãi là ngọn hải đăng soi sáng cuộc đời con.

Loan Trương

Chia sẻ bài viết:
DMCA.com Protection Status