Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử hay nhất

0
Loading...

Đề bài: Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

Bài làm

Nhắc đến phong trào Thơ mới thì không thể không nhắc tới nhà thơ Hàn Mặc Tử. Ông là một trong những ngôi sao sáng nhất với những bài thơ thể hiện một tâm hồn lãng mạn, dạt dào yêu thương. Bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ chính là một trong những bài thơ hay nhất của ông viết về đề tài tình yêu.

Đây Thôn Vĩ Dạ được sáng tác khi Hàn Mặc Tử đang bệnh nặng. Chính vì thế mà qua bài thơ ta thấy được vẻ đượm buồn, man mác giữa khung cảnh thiên nhiên thôn Vĩ Dạ. Mở đầu bài thơ là một câu hỏi đồng thời cũng là một lời trách móc nhẹ nhàng của nhân vật trữ tình:

“Sao anh không về chơi thôn Vĩ”

Như chúng ta đã biết thì thôn Vĩ Dạ nằm ở bên bờ sông Hương. Đây chính là một địa danh quen thuộc, trở thành nguồn cảm hứng và được nhắc đến ở nhiều bài thơ ca. Khi đọc lên câu thơ đầu cho chúng ta cảm nhận thấy đây như một câu hỏi, một lời trách nhẹ nhàng nhưng cũng giống như một lời mời gọi, mời người thi sĩ trở về thăm Vĩ Dạ để thưởng thức những cảnh đẹp nơi đây. Có lẽ càng chắc chắn hơn khi mà ngay những câu tiếp theo thì nhân vật trữ tình đã giới thiệu về cảnh vật nơi đây:

“Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền”

Nét đặc sắc đầu tiên mà nhân vật trữ tình hay người con gái xứ Huế gợi mở đó chính là hình ảnh hàng cau. Vốn dĩ hình ảnh hàng cau là hình ảnh rất đỗi quen thuộc đối với người Việt Nam ta. Cây cau gắn với những quả cau xanh, với lá trầu trong tục cưới hỏi, trong lễ tiết tiếp đón khách của mọi người bởi “Miếng trầu là đầu câu chuyện”. Đến với Vĩ Dạ thì còn là hình ảnh nắng sớm bao trùm lên hàng cau như đang nhuộm màu lên cảnh vật. Trước mắt người đọc như hiện lên một hình ảnh thân thuộc về làng quê. Trong ánh nắng ban mai ấy, rời khỏi tầm nhìn trên cao với những cây cau mọc cao vút lên thì bên dưới chính là những khu vườn xanh mướt. Từ cách miêu tả của nhân vật trữ tình khi sử dụng các từ “mướt”, “như ngọc” khiến cho ta cảm nhận được một khu vườn mỡ màng, đương ở độ tươi tốt, mơn mởn. Những tán lá như được màn sương đêm gột rửa rồi được ánh nắng của sớm mai hong khô khiến nó trở nên bóng mượt tựa ngọc. Một khu vườn tràn ngập sức sống. Có thể nói chỉ với hai câu thơ tả cảnh ngắn ngủi nhưng ta đã có thể cảm nhận được sự quan sát tinh tế của Hàn Mặc Tử. Phải yêu, phải hiểu và có một tâm hồn tinh tế, trong trẻo thì thi sĩ mới có thể nhận thấy vẻ đẹp của thôn Vĩ và tái hiện lại một cách sống động, nên thơ đến vậy.

Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử hay nhất

Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ

Giữa cảnh vật tươi đẹp như vậy nhưng càng khiến vẻ đẹp ấy trở nên tươi đẹp hơn, sống động hơn khi có con người: “Lá trúc che ngang mặt chữ điền”. Trúc vừa là hình ảnh thanh mảnh nhưng lại cứng cáp biểu trưng cho người quân tử. Khuôn “mặt chữ điền” lại là khuôn mặt thể hiện sự phúc hậu của người con gái xứ Huế. Hai hình ảnh như hòa quyện vào nhau tạo nên sự hài hòa cho ý thơ, làm cho khung cảnh trở nên thi vị.

Nối tiếp là khung cảnh dường như được mở rộng ra:

“Gió theo lối gió mây đường mây

Loading...

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay”

Hai câu thơ mang theo nỗi buồn man mác của người thi sĩ. Khung cảnh có mây, có gió nhưng mây gió lại không chung đường mà chia đôi ngả khác nhau. Trong cái “lối gió, đường mây” đó thì “hoa bắp” có sự lay động nhẹ nhàng, “dòng nước buồn thiu”. Cảnh vật như dược nhuốm màu tâm trạng của nhân vật trữ tình, một tâm trạng buồn sầu, man mác cũng là nét đặc trưng của dòng sông Hương êm đềm mà lặng lẽ.

Như chúng ta đã biết Hàn Mặc Tử là một người thi sĩ rất yêu trăng, ánh trăng xuất hiện rất nhiều lần trong thơ của ông, là người bạn, người tri kỷ của thi sĩ. Trong bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ cũng xuất hiện cảnh tượng một đêm trăng thơ mộng với hai hình ảnh quen thuộc đó chính là “thuyền trăng”, “sông trăng”. Dòng sông trong đêm trăng như được đong đầy ánh sáng và trở thành dòng sông ánh sáng, sông trăng:

“Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay”

“Sông trăng” với ánh trăng là biểu tượng cho cái đẹp, cho sự thanh bình và hạnh phúc mà cả dòng sông đầy ắp ánh trang có con thuyền như đang đong đầy, đang chở theo hạnh phúc ấy. Thế nhưng, ở câu thơ tiếp theo lại giống như đang day dứt, đang phấp phỏng, lo âu rằng không biết có “kịp” về không. Gắn với cuộc đời của nhà thơ khi ông viết bài thơ này thì nhà thơ đang bệnh nặng và ông không biết rằng mình còn có thể sống được bao lâu nữa, có thể nắm được hạnh phúc ấy hay không. Thi sĩ sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ, sẽ dang dở và không thể chờ được con thuyền hạnh phúc ấy cập bến bờ:

“Mơ khách đường xa khách đường xa

Áo em trắng qua nhìn không ra

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà”

Sau khi mơ đến viễn cảnh tươi đẹp thì nhà thơ như trở lại cái thực tại phũ phàng. Ông không mơ được trở về Thôn Vĩ nữa mà mơ rằng sẽ có người nhớ đến ông và thăm ông. Điệp từ “khách đường xa” như nhấn mạnh sự xa cách vô cùng, nhấn mạnh khoảng cách mà nhà thơ không sao có thể với tới được. Vậy thì vị “khách đường xa” ấy là ai? Có thể đó chính là nhà thơ, một người đang mong muốn, khao khát được trở về thôn Vĩ. Nhưng cũng có thể là người quen của ông nơi phương xa và ông khao khát họ sẽ đến thăm ông vào lúc ốm đau, bệnh tật này. Giấc mơ ban đầu như nhòa đi trong màu áo trắng của “em”, nó là hình ảnh gần gũi nhưng lại quá xa xôi đối với Hàn Mặc Tử vào lúc này. “Áo em trắng” giống như gợi về hình ảnh của những cô thiếu nữ xứ Huế với chiếc áo dài trắng tinh, với chiếc nón lá. Nhưng hình ảnh đẹp đẽ đó lại bị nhòa đi vì “sương khói” khiến cho người đọc liên tưởng đến mộng ảo. Có lẽ đó chỉ là cảnh vật mà nhà thơ tưởng tượng lên đưa chúng ta tới một cõi xa xôi nào đó. Cũng bởi vì “sương khói” khiến cho người ta có cảm giác không chân thực và phải tìm kiếm thân ảnh giữa làn sương khói ấy. Dường như niềm nhớ thương, sự vô vọng ấy khiến cho tác giả phải thốt lên rằng: “Ai biết tình ai có đậm đà”. Đại từ phiếm chỉ ai ta đã gặp nhiều lần trong bài thơ đó là “vườn ai”, “thuyền ai” nó giống như sự tự hỏi lòng mình và đang kiếm tìm câu trả lời cho những câu hỏi đó.

Bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ như một khúc ca đậm đà chất Huế. Nó là tiếng lòng của người thi sĩ thiết tha, yêu đời khi nhớ về thiên nhiên, cảnh vật và con người xứ Huế mộng mơ. Tác giả gửi gắm nỗi lòng và tình yêu sâu sắc thông qua ngòi bút tinh tế, gợi tả. Khi gấp lại trang thơ, những hình ảnh về miền quê tươi đẹp, về con người nơi xứ Huế vẫn như khắc sâu vào tâm trí độc giả, khiến cho ta ao ước được một lần đặt chân đến mảnh đất này.

Loan Trương

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...
Chia sẻ bài viết:
DMCA.com Protection Status