Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của Thanh Hải hay nhất

0
Loading...

Đề bài: Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của Thanh Hải

Bài làm

Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, mùa cỏ cây hoa lá đâm chồi nảy lộc và muôn hoa khoe sắc thắm. Chính vì thế mùa xuân trở thành nguồn cảm hứng bất tận của những nhà văn nhà thơ. Mùa Xuân Nho Nhỏ chính là một trong những sáng tác hay viết về mùa xuân, mùa xuân của đất nước Việt Nam.

Nhà thơ Thanh Hải viết bài thơ này để dâng tặng cho đời trước khi ông ra đi về cõi vĩnh hằng. Vốn sinh ra và trưởng thành từ hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ nên bất cứ lúc nào ông cũng luôn có khát vọng dâng hiến cho đời, cho quê hương, đất nước. Bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ giống như tiếng lòng của ông chân thành mà tha thiết.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh về mùa xuân trên dòng sông:

“Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc”

Bằng bút pháp chấm phá nhà thơ đã cho ta thấy được một khung cảnh rất lãng mạn, rất xuân và mang theo những đặc sắc của xứ Huế thanh bình. Không gian được bao phủ bởi một gam màu xanh của dòng sông Hương thơ mộng. trên cái nền xanh ấy nổi bật lên hình ảnh của một bông hoa. Đó không phải màu hồng của hoa đào hay màu vàng của hoa mai mà đó là màu “tím biếc” của bông hoa lục bình. Một hình ảnh đặc trưng của xứ Huế.

Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của Thanh Hải hay nhất

Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ

Nhắc đến màu tím, ta thường nhớ đến hình ảnh những cô nữ sinh với bộ áo dài tím thướt tha. Điểm nhấn của cảnh vật khiến cho người đọc cảm nhận được một không gian tràn dầy sức sống, đầy sức xuân. Một khung cảnh đẹp không chỉ ở cảnh vật mà còn mang những âm thanh từ thiên nhiên vang vọng:

“Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời”

Tiếng chim ca, ngân nga của loài chim chiền chiện. Tiếng chim như làm xao xuyến cả đất trời, khiến cho tâm hồn của người thi sĩ cảm thấy xao xuyến. Từ “ơi” đã bày tỏ cảm xúc của nhà thơ. Từ những cảnh vật rất quen thuộc, gần gũi nhưng mỗi lần chứng kiến đều khiến tác giả dạt dào cảm xúc. Hay cũng có lẽ đây là mùa xuân cuối cùng mà nhà thơ được tận hưởng nên ông mới cảm thấy mùa xuân dường như đẹp hơn, tươi sáng hơn. Trước vẻ đẹp ấy Thanh Hải cảm thấy bồi hồi xúc động:

“Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng”

Loading...

Đến hai câu thơ này thì chủ thể trữ tình hay chính tác giả đã xuất hiện trực tiếp trong bài thơ. Từ tiếng chim, từ bông hoa nay thấy được “từng giọt long lanh”. Đó là những giọt sương của sớm mai vốn đọng trên cành lá nay rơi rụng xuống. Nhà thơ như cảm nhận được tiếng rơi của giọt sương. Trước cảnh đẹp ấy, nhà thơ không thể kiềm được lòng của mình mà phải đưa tay hứng lấy. Chỉ với vài nét phác họa tác giả đã khắc họa được một bức tranh mùa xuân sống động, tuyệt đẹp.

Từ mùa xuân của thiên nhiên, nhà thơ Thanh Hải đã liên hệ đến mùa xuân của đất nước, của Cách mạng:

“Mùa xuân người cầm súng

Lộc giắt đầy trên lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương mạ”

Bốn câu thơ với cấu trúc song hành, đi đôi với mùa xuân là nhiệm vụ chiếc đấu, nhiệm vụ lao động sản xuất của con người. Hai nhiệm vụ quan trọng của người chiến sĩ, người nông dân  trong thời đại cách mạng. Điểm sáng của bốn câu thơ là việc lặp lại từ “mùa xuân” để nhấn mạnh thời gian và từ “lộc” để tượng trưng cho sự sung túc, may mắn. Đối với người chiến sĩ thì “lộc” còn mang ý chỉ những cành lá để ngụy trang, che mắt quân thù. Còn với người nông dân thì “lộc” chính là những mầm non của cây lúa, của những loài cây khác đem lại lương thực để phục vụ đời sống sinh hoạt, đời sống chiến đấu. Dường như cả đất nước đã và đang rộn ràng bước vào xuân, khí thê khẩn trương, náo nhiệt đón chào xuân:

“Tất cả như hối hả

Tất cả như xôn xao”

Trước không khí ấy thì tác giả không quên nhắc lại chặng đường lịch sử của đất nước với biết bao thăng trầm:

“Đất nước bốn ngàn năm

Vất vả và gian lao

Đất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước”

Chặng đường ấy với biết bao “Vất vả và gian lao” nhưng dân tộc ta vẫn một lòng chiến đấu, hăng say lao động sản xuất phục vụ cho đời sống chiến đấu để có thể đi tới ngày đại thắng của dân tộc. Thanh Hải so sánh đất nước với vì sao chính là để khăng định vẻ đẹp của đất nước, để nói lên sự tự hào của nhà thơ đối với đất nước, với dân tộc ta. Đất nước giống như vì sao, một nguồn sáng bất diệt và vĩnh hằng với thời gian. Đó còn là ngôi sao vàng năm cánh trên lá cờ Việt Nam. Trong không khí mùa xuân của cả nước, nhà thơ đã thể hiện khát vọng cống hiến của mình:

“Ta làm con chim hót

Ta làm một nhành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến”

Đến khổ thơ cuối, nhà thơ giống như đang hát lên khúc hát yêu thương dành tặng cho dân tộc:

“Mùa xuân, ta xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế”

Bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ đã cho thấy tình yêu thiên nhiên, yêu đất nước. Đó là thiên nhiên của mùa xuân tươi đẹp, mùa xuân cách mạng. Đồng thời, bài thơ còn thể hiện nỗi khát vọng của nhà thơ đó là muốn cống hiến cho đời, gợi nhắc thế hệ trẻ ngày nay đó là hãy góp “mùa xuân nho nhỏ” của mình với mùa xuân lớn của đất nước, của dân tộc.

Loan Trương

Chia sẻ bài viết:
<