Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương (Có dàn ý chi tiết)


Bài thơ Viếng lăng Bác là một sáng tác của nhà thơ . Nội dung bài thơ chan chứa cảm xúc của một người con dành cho Bác Hồ kính yêu. Có thể thấy nhà thơ đã dành rất nhiều tình cảm cho vị lãnh tụ của mình.

Để giúp các em có thêm tài liệu tham khảo, Kho tàng văn mẫu hôm nay sẽ hướng dẫn các em lập dàn ý chi tiết cho đề văn phân tích bài thơ Viếng lăng Bác và cung cấp thêm một bài văn mẫu. Nội dung do Kho tàng văn mẫu biên soạn và giữ bản quyền.

I. Lập dàn ý chi tiết phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

1. Mở bài bài thơ Viếng lăng Bác

Giới thiệu về vai trò và vị trí của Bác Hồ kính yêu trong lòng người dân Việt Nam để hiểu được lý do ra đời bài thơ Viếng lăng Bác. Nêu tóm tắt nội dung của bài thơ. Bài thơ thể hiện tình cảm của tác giả đối với Bác Hồ trong một lần từ miền Nam ra thủ đô Hà Nội để viếng thăm lăng Bác.

2. Thân bài phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

a. Khổ 1

– Sử dụng lối viết tự sự như một lời tâm tình với Bác, một lời chào đầu tiên dành cho vị lãnh tụ kính yêu.

– Cách dùng đại từ nhân xưng tạo nên sự gần gũi, thân thiết.

– Hình ảnh hàng tre xanh quen thuộc với người dân Việt Nam qua bao thế hệ

b. Khổ 2

– Sử dụng nghệ thuật ẩn dụ một cách chân thực và độc đáo.

+ Ví Bác Hồ như mặt trời để nói lên sự vĩnh cửu của Bác.

+ Ví Bác Hồ như mặt trời để chiếu soi cho dân tộc Việt Nam.

– Lòng thành kính của người dân Việt Nam đối với Bác.

– Sự biết ơn của người dân Việt Nam đối với Bác.

c. Khổ 3

– Không gian tĩnh lặng nơi Bác Hồ đang yên nghỉ.

– Cảm xúc về sự xót thương của tác giả dành cho vị cha già kính yêu, tiếc thương cho sự ra đi của Người.

– Sử dụng hình ảnh ẩn dụ trời xanh để nói lên sự trường tồn của Bác.

d. Khổ 4

– Tâm trạng quyến luyến không muốn rời xa Bác của tác giả.

Xem thêm:  Viết đoạn văn bình luận chủ đề: Biết và hiểu là cần để làm theo, đi theo, nhưng phải biết tưởng tượng mới sáng tạo được cái mới

– Những mong ước giản dị của tác giả để được ở bên Bác mãi mãi.

3. Kết bài phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

Tổng quát lại nội dung bài thơ Viếng lăng Bác và nêu của em về bài thơ này.

II. Bài làm phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

Mỗi khi nghĩ về Bác Hồ, mỗi người trong chúng ta đều có cho mình những cảm xúc riêng. Sẽ có không ít người phải rơi lệ mỗi khi nghĩ về Bác. Cả cuộc đời Người đã dành trọn vẹn cho non sông, gấm vóc. Khi Người ra đi, không chỉ có nhân dân Việt Nam mà nhân dân trên thế giới cũng vô cùng tiếc thương. Nhà thơ Viễn Phương, một người con của miền Nam xa xôi trong một lần ra thủ đô Hà Nội viếng thăm lăng Bác đã không thể giấu nổi sự xúc động của mình và đã viết nên bài thơ Viếng lăng Bác.

Cảm xúc chủ đạo của bài thơ Viếng lăng Bác chính là nỗi xúc động và lòng thành kính của một người con Việt Nam dành cho vị cha già dân tộc. Đây không phải cảm xúc riêng của tác giả mà tác giả đã nói chung cho cả dân tộc Việt. Lần đầu được đặt chân tới lăng Bác, nhà thơ không khỏi xúc động. Những câu thơ bật lên đầy tha thiết. Câu thơ mở đầu như một lời chào, một lời tự sự của nhà thơ đối với Bác:

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

phan tich bai tho vieng lang bac 1 - Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương (Có dàn ý chi tiết)

Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

Hãy xem cái cách mà nhà thơ xưng hô. Một tiếng con nghe mới thật thân thương và gần gũi làm sao. Nó khiến cho người đọc có cảm giác như con và Bác có mối quan hệ máu thịt. Phải, đối với mỗi người Việt Nam thì “Người là cha, là bác, là anh”. Nỗi xúc động vẫn tiếp tục dâng lên trong lòng tác giả khi nhìn thấy những hàng tre xanh rì rào trong gió. Hàng tre xanh xanh Việt Nam, hàng tre biểu tượng cho nhân dân, cho sự kiên cường của một dân tộc quật khởi đã đánh bại rất nhiều kẻ thù:

Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng

Trong bão táp, trong mưa sa, hàng tre vẫn luôn đứng thẳng hàng. Tre cũng giống như người Việt Nam vậy. Bão táp, mưa sa là hình ảnh ẩn dụ cho những cuộc khốc liệt mà nhân dân ta đã phải trải qua. Càng trong khó khăn, càng hiện lên với một vẻ đẹp phi thường. Chúng ta có thể đứng thẳng và hiên ngang chống lại kẻ thù một phần cũng là nhờ có sự lãnh đạo của Bác Hồ.

Xem thêm:  “Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn ... cách miêu tả phải cao cả”. (Nguyễn Đình Thi - Câu chuyện xung quanh việc sáng tác nghệ thuật. Nghiên cứu nghệ thuật, số 1/1982). Anh (chị) hãy bình luận ý kiến trên

Vẫn tiếp tục với mạch cảm xúc kính yêu dành cho Bác, nhà thơ Viễn Phương đã liên tưởng tới hình ảnh mặt trời. Bầu trời rộng lớn ngoài kia có một mặt trời, đó là mặt trời của tự nhiên vẫn ngày ngày chiếu sáng cho trái đất. Và đây, chúng ta cũng có một mặt trời của riêng mình, đó chính là Bác:

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Hình ảnh ẩn dụ mặt trời càng khiến cho người đọc thấy được tấm lòng của nhà thơ dành cho Bác. Ví Bác như mặt trời, ý của nhà thơ đang muốn nói đến cuộc đời Bác đã chiếu soi cho dân tộc Việt Nam và cũng như mặt trời kia Bác sẽ tồn tại vĩnh hằng, sẽ sống mãi trong lòng người Việt Nam. Đó cũng là lý do vì sao mà mỗi ngày có hàng ngàn người tới đây để viếng thăm lăng Bác. Những hàng người nối nhau, chờ đợi trong văn mình để được vào chào Bác một câu, nhìn thấy Bác một lần.:

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chin mùa xuân

Điệp từ ngày ngày cho chúng ta được sự liên tục, sự tiếp diễn và dường như không có hồi kết. Những con người tới đây, mang theo những tràng hoa để dâng lên bảy mươi chín mùa xuân. Hình ảnh ẩn dụ bảy mươi chín mùa xuân tác giả dùng để nói về Bác. Cả cuộc đời 79 tuổi xuân của mình Bác đã dành để cống hiến trọn vẹn cho . Tràng hoa ở đây không chỉ là những tràng hoa theo nghĩa đen mà nó còn là những thành quả mà người dân đã đạt được nay đem dâng lên Người, báo cáo thành tích đối với Người.

Xem thêm:  Giới thiệu về di tích lịch sử của địa phương

Bước từ phía ngoài vào trong lăng Bác, nhà thơ trào dâng một nỗi niềm xúc động khi nhìn thấy Bác đang nằm yên giấc ngủ:

Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim

Nhìn Bác ngủ, cảm giác thật yên bình. Giờ đây, đất nước đã hoà bình, con người đang xây dựng Tổ quốc mình ngày một giàu mạnh hơn vậy nên Bác có thể yên nghỉ được rồi. Thế nhưng càng nghĩ lại càng buồn. Giá như Người còn sống để được chứng kiến những cảnh tượng này. Ở khổ thơ này, nhà thơ Viễn Phương đã so sánh Bác với trời xanh để nói lên sự trường tồn vĩnh hằng của Bác. Trời xanh là mãi mãi đấy những cũng khiến người ta xa xót. Đó là một cảm giác nhói đau ở trong tim. Từ nỗi đau ấy, nhà thơ không muốn xa Bác, không muốn rời chân khỏi nơi này. Vì vậy mà ở khổ thơ cuối cùng nhà thơ đã muốn hoá thân thành chim, thành hoa, thành cây tre để được ở mãi bên lăng Bác:

Mai về miền Nam thương trào nước mắt

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này

Tác giả không có mong ước gì vĩ đại mà chỉ ước được trở thành những điều rất bình dị. Điệp từ “muốn làm” khiến cho người đọc cảm nhận được sâu sắc mong ước của nhà thơ. Có thể thấy tình cảm của nhà thơ dành cho Bác nhiều đến nhường nào.

Những tình cảm chân thành của nhà thơ đã khiến cho nội dung bài thơ chạm đến trái tim của người đọc. Bài thơ vì vậy mà có một vị trí trong nền thi ca Việt Nam. Qua bài thơ này, chúng ta cũng hiểu thêm được tình cảm của người dân Việt Nam dành cho Bác Hồ kính yêu.

Trên đây, chúng ta đã cùng nhau lập dàn ý chi tiết cũng như làm bài cho đề văn phân tích bài thơ Viếng lắng Bác. Hy vọng rằng đây sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho các em.

Thu Thuỷ

Bài viết liên quan